Thăm bạn

*

Chiều Chủ nhật 22-11-2015, Đỗ Thọ B́nh và Nguyễn Tấn Hưng gặp tôi về chuyện thầy Trần Văn Đặng, trước khi ra về B́nh có cho biết anh Trần Phát Lạc nhắn muốn gặp tôi, cho nên hôm nay tôi muốn dành th́ giờ đi thăm anh Trần Văn Sáng, Chị Cung Thị Lan Phương và anh Trần Phát Lạc.

V́ đưa nhà tôi đến cửa hàng may y phục gần ngă tư Nguyễn Đ́nh Chiểu và Nguyễn Thiện Thuật, nên tôi đi thăm anh Trần Văn Sáng, nguyên Tổng Giám Thị Trung học Kỹ Thuật Nguyễn Trường Tộ ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật.

Trước 1975, tôi vẫn thường đến thăm anh Sáng, và đi theo quán tính, nhưng 2 năm trước tôi đi t́m nhà anh một lần theo trí nhớ số 311C, nhưng không phải tôi phải vận dụng trí nhớ cuối cùng tôi t́m thăm được anh, năm nay tôi cng nhớ nha anh số 311C, đến nơi nhà đóng kín cửa, hỏi thăm nhà bên cạnh mới biết không phải, tôi lại phải vận dụng trí nhớ vị trí nhà anh với một văn pḥng hành chánh của khu vực, nhờ đó lần nầy, tôi t́m được nhà anh ở 311D, người nhà cho biết anh nằm bệnh viện 115, tôi nhờ ghi số pḥng để đi thăm.

Hai năm trước sau khi thăm anh Sáng, tôi đi thăm chị Cung Thị Lan Phương, năm nay đi thăm chị, t́m nhà theo trí nhớ cũng bị sai, cuối cùng tôi đứng trước căn nhà sơn màu vàng, nhà đóng cửa, hành lang trước nhà có người bán hàng, trước kia có cái cổng rào, nay đă không c̣n, tôi hỏi thăm chị bán hàng, chị ấy cho biết chị Cung Thị Lan Phương đă mất cả năm rồi, chồng cũng đă mất, nhà có người con gái ở nhưng không có ở nhà. Trước khi đi, tôi cám ơn chị bán hàng không quên cho chị ấy biết anh Đỗ Xuân Sanh mất đă 10 năm rồi. Không có ǵ buồn hơn, người ḿnh đi thăm đă không c̣n nữa, cảm nghĩ như bị lạc lỏng giữa chốn xe cộ tấp nập nầy.


Chị Cung Thị Lan Phương

Sau đó, tôi đến thăm anh Trần Phát Lạc, giáo sư Cao Thắng, anh theo học Sư Phạm Kỹ Thuật, Ban Kỹ Nghệ Họa khóa đầu tiên, nhà anh ở đường số 1 Cư xá Đô Thành, trước khi đi Mỹ, tôi ở đường số 2 trong cư xá nầy.

Anh Lạc và tôi thăm hỏi nhau, trao đổi tin tức về những người bạn, những người đă mất, chúng tôi nói về anh Nguyễn Văn Huệ, nguyên Hiệu Trưởng Trường Kỹ thuật Y-Út Banmêthuột, anh Lạc bỗng dưng hỏi tôi:

- July 4th. kỳ rồi ông có dự không ?

- Mới đó mà anh quên rồi, lúc chụp ảnh chung, anh và tôi ngồi kề bên nhau.

- À! Tôi nhớ ra rồi.

Tôi nhớ tới giáo sư Nguyễn Văn Hội, anh có mặt trong những lần họp mặt của cựu học sinh Cao Thắng, hàng năm tổ chức tri ân Thầy, Cô. Tôi hỏi về anh Hội, nhân tiện anh Lạc gọi điện thoại mời anh Hội tới chơi, nhân có tôi đang ở nhà anh.

Anh Hội cho biết anh sẽ đến ngay, chúng tôi chờ đợi khoảng hơn 20 phút, anh vẫn chưa đến dù nhà anh ở đường Trường Sa, gần cầu Trương Minh Giảng,  anh Lạc gọi điện thoại hỏi thăm, người nhà cho biết anh Hội vừa mới đi, chúng tôi lại phải chờ.

Cuối cùng anh Hội cũng đến, chúng tôi đưa nhau ra quán cà phê gần đó tṛ chuyện. Tôi nhắc cho anh Hội nhớ, ngày xưa đi gác thi Tú Tài ở Long Xuyên về, lúc qua phà Vàm Cống nhiều người bán vé số mời mọc quấy rầy, chúng tôi mỗi người phải mua mấy tờ vé số, sau đó làm công ty, về Sàig̣n cuối tuần xổ số, chúng tôi trúng được một tờ 20 ngàn và tờ kia an ủi 500, tôi giữ vé số nên hẹn anh Hội ra Tổng nha Ngân khố gần cuối đường Nguyễn Huệ lănh tiền, chia nhau mỗi người được 10 ngàn, c̣n tiền vé an ủi, chúng tôi ra góc đường uông bia bock, nay gọi là bia tươi và ăn hột vịt lộn làm mồi.

Gần 1 giờ trưa, chúng tôi chia tay, anh Hội nói với tôi:

- Ở trường Nguyễn Trường Tộ có anh Thông, hiền dễ mến, có lần đi gác thi chung với tôi, không rơ nay anh ta ở đâu ?

- Ở Nguyễn Trường Tộ không có ai tên là Thông cả!

- Có mà! Năm đó tôi làm Chủ tịch Hội đồng Giám thị, anh Thông làm thư kư Hội đồng, tôi có đi theo anh ta về nhà quê ăn bữa cơm.

- Anh Hội ơi ! Nguyễn Trường Tộ không có ai tên Thông, chỉ có tôi tên Tông đây và năm đó, anh với tôi về nhà tôi ăn bữa cơm với mắm lóc chiên nhớ chưa ?

- À ! Phải rồi ! Ḿnh đi đ̣ qua bên kia sông, ḍng sông đẹp quá !

- Nay người ta bắt cầu sắt qua sông rồi, tiện lợi cho đi lại, nhưng không c̣n thơ mộng như ngày xưa.


Huỳnh Ái Tông, Nguyễn Văn Hội, Trần Phát Lạc

Chia tay rồi, tôi không hiểu anh Hội nghĩ ǵ ? Khi anh Lạc báo cho anh Hội là: “Có Huỳnh Ái Tông đang ở nhà tôi, anh có rảnh tới chơi ?” và tôi có nhắc anh chuyện trúng số ngày xưa. Vậy trong anh, tôi là ai ?

Dù đă trưa, tôi đi đến bệnh viện 115 để thăm anh Trần Văn Sáng, tôi nhớ người nhà cho biết anh nằm pḥng 414, tôi vào t́m khắp 2 dăi giường nằm, nh́n mặt bệnh nhân, người nào đi khỏi, tôi đọc bảng tên treo trên giường bệnh, không t́m được anh, tôi định ra văn pḥng hỏi, tôi nhớ có nhờ người nhà anh Sáng ghi số pḥng, tôi móc túi ra đọc, phát hiện ḿnh không cẩn thận đọc mảnh giấy ghi “pḥng 417”.

Vào pḥng 417, thấy anh Sáng đang nằm, anh thấy có người vào thăm, do mắt kém anh không nh́n ra ai, tôi phải xưng tên ḿnh anh mới biết, thế là anh ngồi lên tiếp chuyện với tôi, anh cho biết trong ngực phải của anh có khối u nằm ngoài gan. Tôi hỏi, anh cho biết mỗi bữa ăn được bát cơm, ngủ độ 5, 6 giờ, trông anh có vẻ ốm hơn lần gặp 2 năm trước, nhưng sắc mặt tươi tỉnh, không phải là người bệnh, nếu anh không mặc bộ quần áo xanh của bệnh nhân.

Có người đàn bà từ ngoài pḥng đi lại giường anh, anh giới thiệu đó là vợ anh. Sau khi chào tôi, chị ấy cho biết bác sĩ cần gặp anh nói chuyện. Tôi cáo từ ra về.


Huỳnh Ái Tông, Trần Văn Sáng, chị Sáng

Tiện thể trên đường Thành Thái, tôi ghé thăm anh Lê Xuân Thiệu, Huynh trưởng GĐPT Giác Minh, Giác Hoa, BHD GĐPT Gia Định, đến nhà anh, tôi hỏi một thanh niên trong nhà:

- Có anh Lê Xuân Thiệu ở nhà không cháu ?

- Chú ở đâu mà bây giờ mới hỏi ?

Tôi cảm thấy có ǵ lạ, không trả lời mà hỏi ngược lại tôi, tôi đáp:

- Tôi ở Mỹ về ghé thăm anh Thiệu.

- Ông Thiệu mất gần cúng giỗ đầu rồi.

- Xin lỗi! Cháu là chi của anh Thiệu

- Dạ! Cháu là con trai thứ 7

- C̣n Lê Xuân Thảo đâu ?

- Anh cháu mới đi Mỹ cách đây vài tháng.

- Chị Thiệu có nhà không ?

- Dạ ! Mẹ cháu bị ho nằm bệnh viện Phạm Ngọc Thạch, cũng gần xuất viện rồi.

- Thưa lại cho mẹ cháu biết có chú Tông tới thăm nghe.

- Dạ! Chào chú.


Lê Xuân Thiệu (ảnh chụp năm 1959)

Rời khỏi nhà Lê Xuân Thiệu, ḷng buồn quá, chị Cung Thị Lan Phương, anh Lê Xuân Thiệu, một thời cùng tôi sinh hoại tại chùa Giác Minh, nay đi thăm họ đều đă quá văng rồi.

Những người bạn một thời, nay kẻ c̣n người mất, kẻ bệnh hoạn, người nhớ nhớ quên quên. “Thất thập cổ lai hy mà !” Cho nên việc đi lại thăm hỏi nhau là cần thiết. Cô em họ của tôi, năm ngoái đi thăm, c̣n tṛ chuyện với nhau, năm nay đi thăm cô ấy đă mất rồi. Người thân kẻ sơ đều như nhau: “sanh, lăo, bệnh, tử”, luật vô thường của tạo hóa không ai tránh khỏi.

Sàig̣n, 26-11-2015