Truyện ngắn

T canh chua
*

ng Vinh thức giấc lc qu nửa đm, người ng nng, khắp thn thể đau, đầu vẫn nhức, một lc ng lăn qua m ci mền, một lc bỏ ci mền qua một bn, lăn trở lại vẫn khng thể no ngủ, trong nh ng đ điều chỉnh nhiệt độ, mở my sưởi tự động72 độ, năm nay ng đ cẩn thận chch ngừa cm rất sớm, vậy m ng vẫn bị trận cm c n ny, đọc ti liệu của Hiệp Hội Y sĩ Hoa Kỳ th hnh như ng bị cm H1N1.

Tối hm kia ng bắt đầu bị lạnh run, rồi nng sốt, đau khắp thn thể, nhức đầu, mũi khng nghẹt, khng ho. Sng hm qua đi bc sĩ, trong khi khm ngực, khm lưng để nghe tim, nghe phổi, bc sĩ cho biết người ng nng qu, trước đ c y t lấy nhiệt độ cho biết cn một độ nửa th tới 100 độ, ng nhớ mnh đ uống hai ngy thuốc với 6 vin trụ sinh v 12 vin Tylenol, bệnh chỉ thuyn giảm đi phần.

Hai ngy qua khng ăn uống được, giờ ng Vinh cảm thấy thm thức ăn chua chua, lm cho ng lin tưởng đến những ngy cn nhỏ, cứ trong mỗi cơn bệnh m ng thm ăn canh chua, đ l bệnh bo hiệu bắt đầu lnh.

Mẹ ng sẽ nấu cho ng một t canh chua c, c khi l c lc, c khi l c r đồng hoặc r biển, ng nhớ c lần vo ma nước dng cao, nước l đ sn nh bếp, mở cửa sau ra ton l nước, nước ngập những bụi chuối, bụi tre ở sau h, nước ln gần đến hng, đi ra sau h phải chống xuồng, khoảng đầu thng 10 nước trong, c thể nhn thấy c bơi lội đi kiếm mồi, c lng tong chừng bằng đầu đủa ăn hoặc bằng ngn tay t, c thiểu mnh n vảy bạc, dẹp, thn chừng hai ngn tay di khoảng ngn tay, vi con c sặc bướm.

C hay chị ng thỉnh thoảng bơi xuồng ra sau h, lựa chổ thch hợp để cu c thiểu hay c lng tong, bằng ci lưỡi cu khng ngạnh. Trước tin liệng ra một nhm cm để dụ c đến, rồi dng chiếc cần cu liệng lưỡi cu xuống chỗ c c, c hu ăn bơi tới đớp dnh vo lưỡi cu, dựt lưỡi cu ln c bị mắc cu nn theo lưỡi cu, trn đ đ người cu hất c v lưỡi cu vo xuồng, c tự rớt ra khỏi lưỡi cu nằm ngay trong xuồng. C ti cu loại ny rất quen tay, c cứ dng cần liệng lưỡi cu xuống, hất lưỡi cu ln, nhịp nhng v đều đặn dĩ nhin khng phải ci no cũng c c, mười lần th cũng được su bảy lần c c. Khi đ, mẹ ti nấu canh chua c thiểu với vi l rau tần dầy l xắt nhỏ. Ăn xong, ti thấy mnh đ hết bệnh, c thể chạy đi chơi. Để chấm dứt suy nghĩ mng lung, ng Vinh quyết định sng mai sẽ nhờ vợ nấu cho mnh một t canh chua thơm.

ng Vinh vẫn trằn trọc kh ngủ, khng phải v ng thm ăn canh chua m v trong người cứ hm hấp nng. Đ mấy tiếng tri qua, ng quyết định dậy sớm ra bếp nấu nước, pha tr uống như mọi hm, nhưng hm nay ng khng thể ngồi thiền khi ci đầu vẫn cn nhức.

Bước vo bếp, ng thấy b Vinh đ by biện ngổn ngang những mn nấu nướng, một nồi kho b đ nấu xong, một xoong đồ xo đang trn bếp, cn nấm nằm trn thớt, một hủ măng đ mở nắp, ng nhớ ra hm b Vinh đang nấu một mm cơm canh cng nhạc mẫu của ng. Trong nh d khi cn ở Việt Nam hay ra chốn hải ngoại ny, giổ quy khi rảnh rang c điều kiện b Vinh nấu mn nọ, mn kia; khi no bận th t ra cũng phải c đủ ba mn: mn canh, mn xo v mn kho.

ng Vinh nghĩ chớ khng ni ra, b đ nấu lỉnh kĩnh mấy mn cng rồi, cho biết ng muốn ăn canh chua chắc b cũng vui lng nấu, nhưng b cũng bị cm mới thuyn giảm chớ cũng chưa khỏi hẳn, by ra chỉ lm b thm mệt. Chợt nhớ tới con trai, ng bốc điện thoại ln gọi:

-         Cha mẹ vẫn cn bệnh, sợ ly cho mấy đứa nhỏ, cht nửa con sang lấy thức ăn, đừng mang mấy đứa nhỏ theo nghe !

Cp điện thoại rồi, ng đi nấu nước pha tr. Lấy những vin thuốc uống hng ngy để ring ra một chỗ, rữa mấy chn cng nước trn bn thờ rồi rt nước mới, cng việc hng ngy của ng mấy chục năm nay khi đi lm cũng như nay đ về hưu. Xong, ng lại đi vo gạo nấu một t cơm mới để cng.

Trn bếp, nước đ ku ấm, ng Vinh lấy ci bnh đất nung mu gan g đ rữa sạch hm qua, ng chế nước si vo bnh tr, chờ một vi pht, ng đổ nước ra, mở tủ lấy hộp tr 103, lấy một nắm tr bỏ vo bnh, lại đổ nước si vo cho ngập hết tr, ngay đ nhanh chng ng đổ nước ra, cuối cng ng đổ nước si vo đầy trn mới ngưng, ng đậy nấp lại đem để bnh tr ln bn.

B Vinh đ nấu xong mn cuối cng, mn xp nấm với măng tre, b đang chuẩn bị bắt mm. Trong nh ng, một bn thờ Phật, bn thờ Cữu huyền thất tổ, bn thờ đức Quan Thnh, vậy l ba mm cỗ, cn thm một mm cho những người khuất my khuất mặt trong nh, một mm cho em v con ng những vong yểu tử, một mm sau nh cho Đất đai vin trạch v cuối cng một mm trước ng cho C hồn cc đảng. Vị chi tất cả l 7 mm cỗ mỗi lần cng giỗ chạp.

ng Vinh ngồi vo bn, bắt đầu tuần tr của mnh, ng rt tr ra chn nhỏ, thứ chn mắt tru, nước tr nng ng uống từng hớp nhỏ, tr đắng nhưng nuốt xong vị ngọt lan ra, ng thong thả từ tốn thưởng thức hương vị tr từng chn, từng chn nhỏ.

Chỉ c bắt mm, dọn cỗ cng với những chun nước, bt nhang, chn nến loay quay b Vinh v ng cũng mất cả tiếng mới xong, ng bắt đầu ln đn, dng hương lc mười giờ. Nhn khi hương nghi ngt bay, ng tưởng niệm cc đấng thing ling, nhớ tới những người đ khuất, ng nghĩ họ vẫn ở gần ng v c một ngy rồi ng cũng tới đ, gọi l chốn hư v nhưng ng tin n c thật, cng về gi lng tin ấy ng cng thấy thật hơn.

Cng xong dọn xuống, b Vinh than mệt khng đụng tới đủa, cn ng rng hp nửa chn sp, để c thức ăn trong bao tử cn uống thuốc, ng ni với vợ:

-         Hm nay anh thm ăn canh chua, chiều em nấu cho anh một t.

B Vinh sốt sắng:

-         Sao anh khng ni sớm!

-         Anh ngại vi thấy em nấu nướng cng m cũng đủ mệt rồi.

Xế trưa, b Vinh gọi điện thoại cho con du:

-               Chiều nay, con c đi chợ Việt Hoa khng?

B ngưng một chốc để nghe con du trả lời rồi ni tiếp:

-               Cha con bệnh thm ăn canh chua! Vậy con mua dm cho mẹ một tri khm chn nghe.

B ngưng để nghe con du hỏi rồi lại tiếp:

-               Khm chn l ci vỏ ở ngoi mu vng đ con!

Gần bửa cơm chiều, nằm trong phng, ng Vinh nghe con trai ni chuyện với mẹ:

-               Vợ con đi chợ Việt Hoa về, ni khng c khm.

Sau khi con trai ng lấy thức ăn ra về rồi, ng Vinh thay quần o, đi ra phng khch ni với vợ:

-         Để anh đi lại Value Market mua một tri thơm, đem về cho mnh nấu canh chua dm anh.

B Vinh hỏi một hơi:

-         Anh c khỏe khng? Chạy xe c được khng? Hay để mai cho n khỏe rồi hẳng đi?

-         Khng sao! Anh đi được m!

-         Nhớ cẩn thận nghe! C ci phone trong ti khng đ?!

-         C đủ rồi. Yn tr em!

ng Vinh ni vậy cho vợ yn lng, chớ thật ra trong người ng cũng cn yếu, chn bước đi khng thật vững, tuy nhin ng cũng muốn ra ngoi để thay đổi khng kh.

Đi chợ, ng Vinh lan man nghĩ, cả con v du mnh đều gần đến bốn mươi, chng đều thiếu quan tm đến cha mẹ gi, chỉ chuyện cha mẹ muốn ăn thi, d mn ngon vật lạ con ci c đủ khả năng cũng tm mua cho cha mẹ ăn, như ng by giờ cng gi cng nhớ thương cha mẹ, muốn tỏ tấm lng hiếu thảo khng biết phải lm sao, v cha mẹ đều khng cn nữa. Khi cha mẹ đau ốm phải chăm nom, thuốc thang, ăn uống. ng nghĩ m khng dm ni vợ, bởi tnh đn b hay cằn nhằn, mai kia, mốt nọ lại than phiền với bạn b, họ hng. Dầu con ng đ trưởng thnh rồi, nhưng ng nghĩ hm no đ, ng phải dạy thm cho con biết: D từ ci nhỏ nhặt như thế đ, lm được hay khng chỉ l sợi tc phn chia lằn ranh phải tri của đạo lm con, lm người.

B Vinh thấy ng xch tri khm vo nh, b liền lấy xoong bắt nước, lặt rau ng tiếp b gọt vỏ rồi bằm tri khm theo chiều dọc, cắt mấy nht dao theo chiều ngang trước khi lt thnh những lt nhỏ chừng đầu đủa ăn, di khoảng hai lng tay, ng lt vo t những miếng khm vng, ng tưởng đến t canh chua c thơm, c gi, c tu hủ ky chin dn, nm một cht đường cho ngọt lại dằn cht muối cho đậm đ.

Nội ci nm cht đường, dằn cht muối, hay kho với nước mắm mặn lại dằn một cht đường, ng Vinh cho đ l ci triết l sống của dn tộc Việt. Đọc Bnh Ng đại co của Nguyễn Tri th thấy r.

T canh chua thơm vng, c vi cọng ng om xanh, điểm thm mấy lt ớt đỏ hiện r trong tr ng đủ cả mi vị lẫn mu sắc.